Sự nghiệp lừng lẫy của huyền thoại Boxing Pernell Whitaker

Ngày 14/7, huyền thoại Boxing Pernell Whitaker đã ra đi để lại cho người hâm mộ không ít tiếc nuối. Ông được đánh giá là tay đấm cừ khôi với bảng thành tích lẫy lừng. Tuy nhiên ít ai biết tới cuộc sống đời thường và những nỗ lực cả đời của ông để đạt được những thành công vang dội đó.

1. Pernell Whitaker với niềm đam mê quyền Anh từ nhỏ

Whitaker đam mê boxing từ nhỏ. Ông bắt đầu luyện tập môn thể thao này ngay từ khi còn nhỏ, khi mới 9 tuổi. Ước mơ từ ngày còn nhỏ chính là động lực thôi thúc cậu bé Whitaker luyện tập hết sức mình để có được thành công như hôm nay. Lẽ đương nhiên, ông cũng gánh chịu nhiều thất bại trong suốt quá trình thi đấu. Ông đã 2 lần lỡ hẹn với chiếc huy chương vàng Olympic trước Ángel Herrera Vera trong trận đấu  chung kết tranh Giải vô địch thế giới 1982.

Thất bại chưa bao giờ khiến ông nản chí, nhìn lại cuộc đời của ông, người ta không khỏi ngưỡng mộ thành công của ông trong suốt sự nghiệp của mình. Pernell Whitaker đã thi đấu tổng cộng 214 trận đấu nghiệp dư. Số lần thi đấu chiến thắng là 201 trận với 91 trận thắng thông qua đấu loại trực tiếp. Điều đáng chú ý là tại  Thế vận hội Pan American 1983 ở Caracas, trong đêm chung kết ông đã chiến thắng Luis Ortiz và đăng quang sự nghiệp nghiệp dư với tấm huy chương cao nhất tại Olympic năm 1984.

Pernell Whitaker

 

2. Nhà vô địch với nhiều giải thưởng lớn nhỏ

Nhờ những nỗ lực không ngừng nghỉ, Pernell Whitaker liên tục vươn lên trở thành một võ sĩ chuyên nghiệp của nước Mỹ trong thời gian từ năm 1984 đến 2001. Sự nghiệp của ông bắt đầu từ khi ông trở thành nhà vô địch thế giới ở 4 hạng cân là lightweight, welterweight light welterweight và light middleweight.

Whitaker từng khiến cả nước Mỹ trầm trồ khi đánh bại Alfredo Layne – cựu vô địch thế giới vào ngày 20/12/1986. Ông cũng đồng thời nắm giữ danh hiệu vô địch Featherweight WBA và Light Welterweight WBC năm 1987 sau khi đánh bại cựu vô địch Roger Mayweather. Tuy nhiên không lâu sau đó, ông cũng nếm trải những thất bại đầu tiên trong sự nghiệp khi thất bại trước Ramirez ở Pháp  vào 1988. Thời điểm này ông bắt đầu suy sụp và ông lại bắt đầu mọi thứ lại từ đầu.

 

Trong trận tranh tài với võ sĩ Greg Haugen vào ngày 18/2/1989, Whitaker đã nhanh chóng hạ knock out đối thủ và mang lại cho mình danh hiệu cao quý IBF Lightweigh.  Whitaker đã giành về cho mình đai vô địch WBC & The Ring khi tái đấu với võ sĩ Ramirez vào ngày 20/8.

Tới năm 1990, ông bảo vệ danh hiệu hạng cân Lightweight trước 2 đối thủ đáng gờm là Freddie Pendleton và Nhà vô địch Featherweight Azumah Nelson. Vào ngày 11/8/1990, ông hạ gục Juan Nazario dành chức vô địch hạng cân lightweight giành đai WBA. Pernell Whitaker đã được bình chọn là “Võ sĩ xuất sắc nhất” trong năm 1989 bởi tạp chí Ring Magazine.

3. Phong cách thi đấu độc đáo

Whitaker được đánh giá là sở hữu khả năng phòng thủ xuất sắc, trở thành đối thủ vô cùng đáng gờm đối với các võ sỹ khác. Lightweight không sở hữu cú đấm siêu đẳng nhưng nổi bật với lối chơi biến hóa đa dạng khiến đối thủ không thể phán đoán trước. 

Trong sự nghiệp của mình, Lightweight từng hạ gục nhiều đối thủ như Rafael Pineda – tay đấm người Colombia, Oscar De La Hoya,  Chávez, Trinidad,… Đặc biệt trận so tài với Vásquez đã giúp ông trở thành chiến binh thứ 4 trong lịch sử sở hữu danh hiệu ở 4 hạng cân khác nhau.

Trận thi đấu cuối cùng của Whitaker vào ngày 27/4/2001 trước đối thủ Carlos Bojorquez. Whitaker khi đó thi đấu tại mức 155 pounds. Tuy nhiên thật không may ông đã bị gãy xương đòn ở hiệp 4 và chấp nhận giải nghệ sau đó. 

Pernell Whitaker

4. Giải nghệ không có nghĩa là từ bỏ 

Sau khi giải nghệ, Whitaker tiếp tục môn thể thao này với tư cách là huấn luyện viên. Vào thời điểm năm 2002, Whitaker đứng tại vị trí số 10 trong “100 chiến binh vĩ đại nhất trong 80 năm qua” do The Ring bình chọn. Tới năm 2006, với những thành tích của mình, ông từng được giới thiệu trong danh sách Hall of Fame – quyền Anh Quốc tế.

Bằng kiến thức về võ thuật và kinh nghiệm chinh chiến, ông tiếp tục giữ vai trò HLV truyền lại các kiến thức võ thuật tới các võ sĩ kế cận.

Học trò đầu tiên dưới vai trò HLV của ông là Dorin Spivey có nhiều thành tích trong các trận đấu năm 2006. Ông đồng thời đào tạo vác vận động viên trẻ như tài năng Joel Julio .Whitaker từng là HLV cho vận động viên Calvin Brock tại hạng cân heavyweight. Tháng 11/2006, tay đấm này đã lần lượt giành các danh hiệu IBF và IBO trước Wladimir Klitschko, không may sau đó ông thất bại trong hiệp thi đấu thứ 7.  

Cuộc đời và sự nghiệp của Whitaker đi từ một võ sĩ trẻ tuổi với sự kiên trì đã nhanh chóng đi vào huyền thoại  trong làng Boxing. Vận động viên này với thành công rất nhiều và thất bại cũng không kém đã để lại giải thưởng đồ sộ cho làng quyền anh thế giới. Ông chính là một tấm gương để các vận động viên dõi theo và cống hiến.

Trả lời